Hiển thị các bài đăng có nhãn Cá nhân Mưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cá nhân Mưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

Chào anh người của hôm qua...

" em à! anh có chuyện muốn nói với em..dạ em nghe nà anh hihi..anh xin lỗi mình làm bạn được không em..anh sợ làm em buồn nhưng anh không muốn nói dối em..hình như a không còn tình cảm với em nữa..h mình làm bạn có lẽ sẽ tốt hơn..ừ nếu anh muốn vậy"

thoạt đầu em thấy nó rất bình thường như bao chuyện tình khác..khi người ta không yêu thì em biết làm gì đâu ngoài câu ừ
nhưng được mấy ngày sau tim em cảm thấy nhói dần, và nước mắt em rơi ngày càng nhiều hơn anh à!
em trước giờ luôn mạnh mẽ trước mọi chuyện trí ít em cũng dk nghe từ miệng người ta là em là một người con gái thật mạnh mẽ..nhưng s e lại không được như người ta anh nhỉ..em đuối lắm rồi..mấy ngày nay em chỉ muốn khóc..mỗi lần nghe một bài nhạc nào đó chỉ cần có những từ nói về tình yêu thôi cũng đủ làm cho nước mắt em rơi không ngừng rồi, anh không biết phải làm sao nữa, nếu bây giờ có anh bên cạnh thì tốt biết mấy..không cần anh an ủi em đâu..chỉ cần cho em mượn bờ vai thôi em sẽ khóc một lúc rồi thôi..
chúng ta cũng đã từng như thế mà anh nhỉ..cũng đã từng hạnh phúc lắm chứ..không biết giờ anh đang làm gì nữa chắc hạnh phúc lắm..em nghe bạn em nói anh đã có người yêu mới rồi..cô ấy chắc tốt lắm..hãy bảo vệ cô ấy nhé anh nhé..đừng làm cho cô ấy giống em..em không muốn có thêm một người nữa giống em đâu..vì e yêu anh nên e sẽ không trách anh và tình yêu của anh đâu người hôm qua ạ..bao buồn đau về anh có lẽ như vậy đủ lắm rồi..từ mai e sẽ mạnh mẽ hơn, sống tốt hơn và sẽ quên được anh em tin như thế..dù mai có như thế nào thì chúng ta nếu có gặp nhau thì đừng như người xa lạ với em nhé..mà hãy cười lên chào em như một người em gái vậy thôi cũng đủ rồi..vậy nhé chào anh người của hôm qua....

XEM

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Chuyện Đời Thằng "NÓ" Phần 3

..trong nhà có ai đó cất tiếng..
MẸ CỦA NÓ  (Trong nó người mẹ nó rất tuyệt)...
-sao vậy? mày bị sao vậy..lại té hả..(mẹ nó ngạc nhiên nói)
-(nó cười)dạ đâu có! có người nhờ con làm chút chuyện lên mới như  vậy đó (nó nói)
-(mẹ nó chau mày k hiểu) người ta nhờ mày cái gì mà mày bị như vậy..mày có bị điên k
-(nó giả dạng mặt nghiêm túc và nói) dạ chuyện là thế này: chuyện nó rất ư là ly kì, nếu mẹ mún nghe cứ thảnh thơi ngồi xơi nước trà nghe con trai kể chuyện(nó lại cười) có cái ông kia ông ý kêu đo dùm ổng coi đường nó dài bao nhiêu mét đó mà..con trai mẹ sao đứng nhìn được nhảy xuống đo liền..(nó cười to)
-vầy mày đo được chưa? nó bao nhiêu mét..dài lắm không mà sao mày còn vác mặt được về đây được hay vậy?
- dạ! được chứ mẹ. chậc chậc..rất ư chuẩn là đằng khác.nó cỡ vài mét thôi k dài cho lắm.. trời ơi!!chuẩn quá mà..lên con với cái xe vui quá!!! nằm cười xòe răng rê..(cười)
-giỡn với mày hả( mẹ nó cười mỉm chi) sao k què mẹ giò lun đi..rồi khỏi về..-què làm sao dk..con trai mẹ chân cứng lắm!!
-ờ chân cứng lắm..toàn gậy với gộc k cứng sao được..chắc hư hết đường của người ta rồi chứ
gì?..mày nhìn lại người mày coi toàn xương với xương..riết ùi coi chừng suy dinh dưỡng..lúc đó bệnh nằm ra..ma nó lo cho mày..lúc đó tao quang ra đường đó....(câu nói quen thuộc của mẹ nó)
-con có mún mập đâu!!..mập nó không được đập trai đâu( nó cười)
-bày đặt !!mày có ăn mười tấn gạo cũng không mập nổi đâu.mày yk chang bố mày.bố thế nào thì con thế đó thui cũng xương với xương..ở đó mà nổ..nói với mày thà tao nói chuyện với hai đầu gối còn sướng hơn..tao hỏi cái xe nó bị sao kia kìa chứ tao có hỏi mày đâu (mẹ nó giả vờ nói)
-chắc nó vào tư râu rồi mẹ ơi?
-mày ngã kiểu gì mà xe nó vào tư râu luôn hay vậy..???????
-(cười) thì ngã kiểu trung quốc á..kiểu mốt thời nay đó mẹ..híp hốp đồ chơi??
- ờ! híp hop rồi có thấy vui không con???..
-trời phải nói là!!( nó giả vờ đặt tay lên cằm mặt giả nhăn nheo và nói) rất ư là vui..con nói với mẹ ùi đó!! vui cười xòe răng lun rê!!(cười)
-à thì ra là xòe răng!! tí lấy cám heo cho mày húp..đỡ tốn cơm..
-thôi mẹ ơi?? ăn cám nó mập lắm..hông ăn đâu..ăn cháo bò..cháo gà cho nó đỡ tốn..lâu lâu ăn vậy cho mẹ đỡ tốn com hen..mẹ thấy thế nào..(mặt giả nghiêm rồi cười to)
- k có của đó đâu con?? giấc mơ chỉ là giấc mơ..(mẹ nó nói tiếp) rồi mai mày đi học bằng cái gì hả..bố mày mà biết bố mày mắng cho..lúc đó rồi căng gân cổ cãi hả..cãi tao cho an đập..
-(cười) con thiếu gì xe..lâu lâu cho xe đó nó nghỉ ngơi một bữa..mai con đi xe căng hải với bạn con
-ủa mày có đứa bạn đi học bằng xe công nông hả??
-(nó cười to) dạ!! xe này ít hiện đại đó mẹ...chạy k cần dầu không cần xăng lun cơ
- xe gì gê vậy??(mẹ nó nhẩm nhẩm chữ căng hải mói nhận ra trò đùa của nó)..mẹ nó quát tao đùa với mày hả????( mẹ nó nói tiếp) ủa gần đây có thằng nào học cùng với mày sao.lại còn đi bộ đi học nữa??
-dạ bạn con mới quen trên lớp đó mẹ ạ..nói tiếng bắc yk như mình lun
-tao đâu có hỏi nó nói tiếng gì. bắc hay nam có gì khác nhau đâu. gần đây toàn người bắc chứ đâu.mà thôi tắm rửa rồi xem coi vết thương có làm sao không..mai đi đứng cẩn thận vào, không lúc đó tao không có lo cho đâu..tao đem ra đường tao bỏ đấy..
-dạ!!( chắc mẹ nó không biết..sở dĩ nó nhắc tới tiếng bắc là vì trong lớp nó, cái tiếng mà nó nói toàn bị bạn bè cười. nhưng nó có bạn mới rồi tốt cho nó quá)
hai mẹ con nó vẫn thế..nói chuyện như bạn bè..nhưng rất yêu thương nhau..trong nhà mẹ nó yêu thương nó nhất..nhưng đôi lúc mẹ nó giỡn với nó thế thôi..chứ có lúc mẹ nó rất nghiêm khắc..nó lớn lên..cũng phải chịu biết bao nhiêu đòn roi của mẹ rồi chứ k đùa đâu..
nó bắt dầu yk tắm..tiếng nước chảy róc rách..là khoảng khắc trong nó bắt đầu..tới rồi..
-nhìn mây bay..thấp thoáng con mưa nhẹ rơi..nơi anh ngồi..(nó hát)
các bạn thấy đấy..nó đâu đâu cũng hát được..đây gọi là tài năng k đợi tuổi đó

XEM

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

XIN LỖI ANH YÊU EM

XIN LỖI ANH YÊU EM 



Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.
Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.
Họ là bạn bè, nhưng cậu ta thích cô gái, cậu không hiểu được cảm giác của mình đối với cô ấy, chỉ là bất chợt muốn nhìn thấy cô , vừa mới gặp đây thôi, nhưng lại không ngừng nghĩ về cô; Thường vô duyên vô cớ đăng nhập vào QQ, nhìn chăm chăm vào cái biểu tượng QQ đang off của cô gái, rồi nhấn nút thoát; Bắt đầu nhìn thấy cô gái nhưng lại không dám bắt chuyện hoặc không biết nên nói gì nữa;
Cô gái buồn, cậu ta cũng sẽ buồn; Cô gái vui, cậu ta cũng vì thế mà vui. không lẽ cậu đã yêu cô gái đó rồi ưh………..

Cô gái phát hiện hành động khác thường của cậu trai , nhưng cô không hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, cứ ngỡ nhà của cậu trai xảy ra chuyện gì mới tỏ ra như thế, qua một thời gian thì sẽ khác thôi……. 

Càng về lâu, cậu trai càng phát hiện mình đã yêu cô gái, vào học không nhịn được phải quay đầu lại nhìn cô gái, hầu như nó đã thành thói quen trong cuộc sống của cậu vậy. Cô gái vẫn không hiểu được, cứ mỗi lần hỏi chuyện cậu, cậu ta chỉ hướng mắt ra ngoài nhìn xa xa, đáy mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, trong lòng cứ mãi âm ỉ vô số lần nói lên câu “tôi thích em” , tiếc rằng cô gái không nghe được.

Vào một đêm, cậu ta và một người bạn trong lớp đang gọi điện thoại, vô tình biết được số điện thoại của cô gái, cậu ta rất hứng khởi, nói qua loa vài câu rồi cúp máy ngay, ngay sau đó liền gọi cho cô ấy…..

“Alo ?”

“……………………..”

Cậu nghe thấy giọng của cô ấy, đột nhiên quên mất phải nói cái gì.

“Ai vậy ?”

“Cậu đoán đi ?”

Cô gái nói tên của một người con trai trong lớp học, cậu ta rất thất vọng vì cô gái không đoán ra là cậu.

“Haha…….. sao mới đoán mà đã đoán đúng rồi !”

Cậu ta muốn mượn tên người bạn đó để dò thám trong lòng cô gái thật ra có để ý đối tượng nào hay không.

“Hì…….. Có chuyện gì không hả ?”

“Mình……… mình………”

“Gì hả ?”

“uhm……. mình”

“Cậu sao vậy ?”

“Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn gái của mình hay không ?”

“Hả ?”

“Mình nghiêm túc đó.”

“…………..”

“Được không hả ?”

“Hãy cho mình suy nghĩ chút đã.”

“OK, lát nữa mình sẽ gọi lại cho cậu.”

“uhm……..”

Mười phút sau cậu ta gọi lại cho cô gái.

“Hi, cậu suy nghĩ đến đâu rồi ?”

“Mình nghĩ tốt nhất chúng ta hãy là bạn.”

“Thật không thể chấp nhận mình ưh ?”

“…………….”

“Vậy được rồi, chúng ta hãy là bạn vậy, mình cúp máy đây.”

Cô gái nằm trên giường, nghĩ lại mình cự tuyệt người con trai ấy, cậu ta nhất định sẽ rất buồn, đêm đó cô ngủ không được.

Còn khi ấy, cậu ta không biết rằng, mình muốn biết trong lòng người con gái thích ai, lại lấy chuyện ấy đùa vui quá chớn

Ngày hôm sau, cậu ta lên lớp học như thường lệ. Lúc tan học, cô gái đột nhiên nhào tới chỗ ngồi của cậu ta với vẻ mặt đỏ ngầu, đá thật mạnh vào gốc ghế của cậu ta . “Cậu cảm thấy như vậy vui lắm àh ?” Thì ra cô gái thông qua những người bạn mà biết được số điện thoại của cậu ta, và biết được hết tất cả………

Cậu ngồi lặng trên ghế, đôi mắt vô thần, cậu biết mình đã làm sai, đùa vui quá chớn rồi, Nhưng, đã quá muộn. Cô gái giận, chỉ vì cậu nói dối cô ấy, cô gái đã vì thế mà khóc nhiều lần.

Mấy ngày rồi, cô gái không nói chuyện với cậu, một câu trách móc cũng không. Xem ra, cô gái thật sự đã bị tổn thương, sự tổn thương rất là nặng.

Cậu ta thất thần và cứ luôn tự trách mình, muốn gọi điện cho cô gái, nhưng cô ấy không bắt máy. Cậu ta gửi tin nhắn cho cô.

“Xin lỗi, mình không cố ý đâu, thật đó, cho mình xin lỗi nhé, có thể tha thứ cho mình được không ?”

Cô gái không trả lời, cậu không nản chí, gửi tiếp một dòng tin nhắn cho cô ấy.

“Mình biết cậu rất là giận, đừng vì thế mà bỏ mặc mình. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, hãy tha thứ cho mình nhé !”

Cậu ta nóng ruột đợi chờ. Rất lâu sau đó, chuông điện thoại reo lên, cậu ta mừng như điên cầm điện thoại lên, quả nhiên là cô ấy.

“Nếu như một lời xin lỗi thì cần đến cảnh sát làm gì nữa hả ? Ai cũng có thể giết người trước, rồi nói lời xin lỗi với người ta ưh ! Vì vậy, lời xin lỗi của cậu mình không chấp nhận, chỉ là không muốn nói chuyện với cậu thôi!”
Cậu ta rất vui, dù cho cô gái không tha thứ cho cậu, chí ít cô gái đã quan tâm đến mình.

Từ buổi đó, ngày nào cậu cũng gửi một tin nhắn cho cô, hy vọng cô có thể tha thứ cho cậu. Không cần biết cô gái có trả lời hay không, cậu cũng luôn kiên trì. Còn cô gái ngày nào cũng nhận được một tin nhắn, đó là do cậu ta gửi lại, dù cho hoàn cảnh nào cũng không thay đổi

Hai tháng trôi qua, dần dần đã trở thành thói quen trong cuộc sống của cô gái, đó là thói quen mỗi ngày nhận một dòng tin nhắn với lời nhắn xin lỗi và mong tha thứ của cậu ấy. Cũng có thể nói rằng, cô gái đã có thói quen có cậu ấy chăng……..

Vào một ngày nọ, cậu trai không đến lớp, cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế, cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi, cô gái phát hiện những ngày không có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cả thế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù đều đều ngày nào cũng nhận được tin nhắn của cậu, không nhìn thấy cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống vắng. Cô liền gọi điện cho cậu ta, nhưng không ai bắt máy, ngay sau đó cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.

“Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại sao không đến lớp hả ?”

Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là cần phải có dũng khí và sự nhẫn nại rất lớn. Từ lúc trước đến giờ, ngày nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu mà không có một lần nào trả lời cả, cũng không khó đoán được, ngày nào cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi dòng tin nhắn hồi âm của cô…… 

Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận được tin nhắn của cậu ta : “Xin lỗi, đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà mình phát sinh một số chuyện, nên không thể đến lớp. Sức khỏe tốt chứ hả ? Nhớ cậu thật……….. ” Cô gái rơi nước mắt, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một người con trai đối xử với cô như thế!

Mười ngày lại trôi qua, trong mười ngày ấy không có cậu ấy. Cuối cùng cô gái nhịn không được phải đi kiếm cậu ta, vì cô biết, mình đã yêu cậu ấy rồi !
Cô gái vội vã đi kiếm cậu ta. Nơi cậu ấy thích nhất; Địa điểm cậu ta thường hay tới mỗi khi buồn; tiệm internet cậu thường hay lui tới; địa phận bí mật của cậu ta; những nơi có thể đến được cô gái đều không bỏ qua, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của cậu ta đâu, cô gái cảm giác trong lòng có điều gì đó bất ổn.

Một người bạn nói với cô gái biết, cậu ta có một cô em gái đang học cùng trường. Không lâu sau, cô gái đã tìm được em gái của cậu ấy. Hỏi đến cậu ta, em gái cậu ấy nghẹn ngào khóc, nói sẽ dẫn cô gái về nhà thì sẽ biết rõ mọi chuyện. Cô gái theo cô bé về đến nhà cậu ta, bước vào phòng của cậu ấy, cô bé chỉ vào một lá thư đang để trên bàn học, sau đó từ trong cặp lấy ra một chiếc điện thoại : “Còn cái này, giờ giao hết cho chị”. Nói xong, cô bé lẳng lặng rời khỏi phòng……..

Cô gái bước đến gần chiếc bàn, rung rẩy mở lá thư ra xem.

“Xin lỗi, sau này không thể ở bên cạnh cậu được rồi ! Những ngày không đi học, mình không khỏe lắm, đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói chỉ còn sống được một tháng. Thật có lỗi cái ngày cậu gửi tin nhắn cho mình rất lâu mới trả lời. Thật ra cậu vừa mới gửi tới là mình đã thấy rồi, chỉ vì mình phát hiện ngày thường có thể thoải mái nhấn nút điện thoại giờ lại trở nên khó khăn đến thế với mình. Mình đã phí thời gian rất lâu sau đó cuối cùng mới hoàn thành xong……… Xin lỗi nhé……

Cũng may cậu không tha thứ cho mình, nếu không……. Haha……. Nhưng thôi không còn quan trọng nữa.

Mình nhờ em gái mình mỗi ngày gửi đến cậu một dòng tin nhắn khi mình ra đi, về tin nhắn, mình đã nhắn sẵn hết rồi, đề phòng bất trắc đó mà…. Hihi…..

Hãy hứa với mình là không được buồn! Những ngày không có mình, cậu phải vui vẻ đó!  

Thật ra, mình yêu thầm cậu lâu lắm rồi, không nói cho cậu biết thôi…….. Tiếc rằng chưa thể nói thành lời, đã khiến cậu giận rồi ! Và một khi phạm lỗi thì chỉ có chết!

Xin lỗi nhé, chuyện đó mình thật sự không phải cố ý đâu, mình chỉ muốn biết cậu thích ai, vì…… mình thích cậu.

Hihi……… Những điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Cậu đó, nhất định phải chú ý đến sức khỏe, trời lạnh phải mặc thêm áo vào………….”

Mở chiếc điện thoại ra, cô gái mở hộp thư nháp ra xem, trong đó lưu trữ tất cả 435 dòng tin nhắn, tất cả dùng để chuẩn bị gửi cho cô gái.

Cô gái lặng người đi và ngã phịch xuống đất, đau khổ không cất thành tiếng………

XEM

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Chuyện Đời Thằng "NÓ" Phân 2

TÍnh hậu đậu



-Qua một ngày học không mấy vui, cũng như mọi ngày nó đạp xe hộc xì bơ..trên đường về
cót két, cót két..con cò bé bé..nó nó đậu cành tre đi không hỏi mẹ biết đi đường nào-nó hát
ôi chao! cái xe nó cũ quá rồi, kèm theo tiếng kêu của xe, thì rùng rợn hơn là tiếng hát của nó ấy chứ..bạn có nghe thấy nó hát không? con cò bé bé như ai vậy..nó cũng đâu còn nhỏ nữa đâu..bất kì khu vực nào..không phân biệt là có lý tưởng hay tốt đẹp nó cứ buông đại vài câu đâu đó..tiếng hát của nó thật kinh khủng và sến..có thế nói là chết chóc ấy chứ khi nó cất tiếng có thể giết  chết bao nhiêu tâm hồn thơ mộng như tôi nè (cười).. đặc biệt là những bài hát của con nít khi nó hát con nít cũng phải khóc đó bớt giỡn đi,chắc nó dâng trào cảm xúc quá trớn đó mà, nói thật với bạn. nhắc tới thôi tôi cũng sợ ồi..người ta nói hát hay không bằng hay hát, đúng với trường hợp nào thui..chứ riêng nó tôi không chịu được âu....nhưng kì lạ thay ngày nào không được nghe tiếng nó hát thì lại thấy ngày đó sao sao ý.chắc tại quen rồi nhể..
-HẢ!!!!(há hốc miệng)
-rầm! kẹt kẹt kẹt (tiếng bánh xe quay)..Á!! mẹ nhà nó đau quá..tiên sư thằng nào để cục đá giữa đường vậy trời?má nó.. (nó vừa nói vừa rên) ui za.. đau quá!!
thấy chưa? các bạn thấy chưa? cho nó chừa cái tật.. vừa chạy xe vừa hát à con..lại còn nhìn mây nhìn gió nèk..mà không biết nó có làm sao không nữa. tôi cũng cảm thấy cú đó chắc nó thốn lắm đây..ơ mà! trời đất ơi? hôm nay nó dám chửi thề nữa chứ! chậc chậc nó khác hẳn rồi..tính nó dạo này kì quái quá..không hay rồi có khi nào nó trở lên hư hỏng không đây (buồn). xì!!! mà thôi chắc không phải đâu..chắc nó còn ức cái dụ trên lớp đây mà..với lại cú đó đau lắm ai mà chịu được cảm xúc của mình chứ? mình suy nghĩ quá nhiều rồi..lại xem nó thế nào cái đã
-(nó ráng đứng dậy) ...bệch!...trong lòng bực tức ném cái cặp trên vai nó xuống đất
-rầm..rầm ầm!!( nó giơ chân đạp tới tấp chiếc xe tới tấp)..miệng thì cứ sít sa đau đớn..
nó không làm chủ được mình rồi..cái xe nó có tội gì chứ? nó thiệt là!!
-kệch..cọt kẹt cọt kẹt..cọt kẹt-(nó dắt xe về)
á ha! nó làm bùn cười quá đi! bày đặt như ai vậy..sao không dục xe ở đó ùi về lum đi..còn tỏ vẻ đạp đạp mấy cái đồ! nó thì vẫn mãi là nó thui..dám bỏ xe đó về mới hay..chứ làm vậy ai chả làm được (cười) nhưng mà nó về là mừng ùi..chứ cứ đứng đó mà đạp cái xe..thì què cha cái giò thì tội cái thân thôi..hi...
bíp bíp( tiếng xe hơi đằng sau nó)..có tiếng vọng ra..
-ê thằng bâầnn? xe mày đẹp vậy..bán không tao mua-(thằng bạn học cùng lớp với nó..nhà giàu..chuyên làm trò cười nó trong lớp..nó rất ư ghét thằng này..tên nó là Kid)
-nó vừa cúi mặt vừa dắt xe..trong lòng nó rất nóng nhưng cứ im thin thít k nói gì hết..?
tính nó rất ư là tự ái..lên mấy thằng thuộc thể loại giàu mà khinh mấy thằng nghèo như nó thì nó k bao giờ ưa..lên không thèm nói chuyện..bởi cái giọng của thằng đó nghe ai mà ưa nổi chứ..thấy mà ghét...
-tao biết mày lâu nay bị câm phải không..hèn gì..k nói chuyện..đúng là thằng bần-Kid(miệng không ngừng cười chế diễu) sao nào..! cái xe mày tính đem về sửa hả..hay vào tư râu thế(tiệm thu mua phế liệu) tao nghĩ..mày đem về cũng không có tiền sửa đâu..hay đem quang mẹ nó xuống ruộng yk..ùi tao đưa cho mày ít tiền.ui đi về cho dễ!! chứ mày đem về bán cũng không bằng tiền tao đưa đâu thằng ngu à!!
cái giọng của kid, sao nó có thể chịu nổi được chứ..nó hôm nay khác quá..nó biết nhịn khi nào vậy ta..ờ ờ!! sít quên lâu nay nó vẫn im vậy mà..nói gì đi chứ..nhanh lên
-hư..( nó cười khinh bỉ).. ủa mày nhiều tiền lắm hả!!
a! nó nói rồi,nhưng mà hơi ít,sao nó từ tốn quá: ít ra nó phải chửi thằng kid chứ! sao lại thế..thằng này hay thế..
-(kid tỏ vẻ bực tức khi không làm nó tức được bèn nói) á ha: mày chịu mở miệng ùi à bần: tao tưởng mày bị câm thật ùi chứ??? mày nói đúng tao nhiều tiền lắm..
-(nó lại cười  đểu và nói) chả qua tao không thích nói chuyện với một thằng như mày, tao đâu có rảnh..
-(kid ngạc nhiên) đù đù!! thằng này khá.. vậy giờ mày k rảnh vì dắt cái bủn xỉn của ông già mày mua cho mày đó hả..bán cái rác rưởi cho tao rỗi..rồi tao bố thí cho ít tiền để mua xe đạp mới..mày thấy sao haha( lại cười đểu)
-( nó im lặng k nói gì)
-cùng lúc đó:reng reng!!! alô (điện thoại thằng kid) dạ dạ..ừ ừ..(bố nó gọi) thôi nha thằng bần! tao không rảnh mua xe mày nữa đâu ráng mà dắt về ùi kêu ba mẹ mày bán nhà đi sửa xe nhé..k đủ tiền xửa thì qua nhà tao, tao cho mượn hay xin tao cũng được phải thành tâm thành ý một chút nha!!!  hahaha bye bye(kid cười đểu)
vù vù..chiếc xe hơi từ từ lướt qua ùi lên ga xả khói trước mặt nó..
nó cảm thấy rất bực bội khi để thằng kid nhìn thấy bộ dạng nó dắt xe hư..rầm rầm!!( nó lại đạp cái xe) chắc nó ức chế lắm đây..người ngoài nghe thấy còn ức chế huống chi là nó....
nó vừa đi vưa nhớ lại ngày xưa..nhà nó cũng khá..cũng đâu tới nỗi như bây giờ..bà nó mắc bệnh lạ..chữa trị rất tốn nhiều tiền..nhưng cũng chẳng đỡ hơn được chút nào..thời gian nào có tha cho gia đình nó chứ..mất hết tiền bạc nhưng cũng lấy đi người bà mà nó yêu thương nhất.nỗi đau trong nó vẫn còn khắc sâu..ngày mà nó nhìn thấy bà lần cuối nó đau biết chừng nào..nó ngày càng trở lên cục tính và im lặng hơn trước..đó là cái buồn lớn nhất từ trước tới giờ trong nó..khi nó phải chịu cảnh mất người thân.. mà thôi nhắc chi lại chuyện đó nữa chứ..buồn thì vẫn là buồn thôi..nó thế nào rồi.....
-nước mắt lại rơi trên má nó..cứ nghĩ đến bà nó lại khóc..hix hix.. lặng thầm một mình đong đếm bao nhiêu u sầu..đợi chờ một người nay..về đâu (nó hát)
nó lại cất tiếng hát..công nhận lúc này mà nó còn có tâm trạng để hát hay thật đó, lúc nước mắt rơi cũng có thể hát được chắc nó k hát nó không chịu nổi quá..thấy nó hát vậy chứ cái khuôn mặt của nó giấu làm sao dk cảm xúc của nó chứ..chậc chậc...
- haha đời vẫn là đời nhưng ta vẫn là ta..đời bỏ ta nhưng ta không bỏ đời ( nó cất giọng nói)
-..hahaha  (nó cười to)
nó nói gì vậy trời...nó toàn nói nhảm một mình. có lẽ nào nó bị khùng không vậy..chắc lại tương tư cái gì rồi...ư mà nó về tới nhà rồi kìa.

XEM

Chuyện Đời Thằng "NÓ" Phần 1

Cuộc sống chẳng ai đoán trước được tương lai
nó luôn là câu hỏi  không có câu trả lời nhất định..muốn biết được thì phải trải qua thời gian thì mới biết được kết quả..
thấm thoát thời gian cũng trôi qua..ngày mà nó lớn lên đủ để nhận biết tất cả sự đời..bao gồm những cách sống bên ngoài mà nó chưa từng vấp phải..nên giờ nó mới biết thế nào là đắng cay, chua chát  hay vị ngọt của cuộc sống để mà tựa về một đứa mà tôi gọi là "NÓ"

--Cuộc sống bên ngoài không như những ngày mà ngày xưa đầu óc nó hay  tưởng tượng lúc còn bé..bởi vì từ khi nó sinh ra.luôn được vòng tay cha mẹ che chở..và yêu thương..nó chính là chàng công tử của gia đình luôn ngoan ngoãn, và hay khóc nhè thường gọi là mít ướt..bởi thế nó rất dễ xúc động.dễ bị tổn thương..bề ngoài nhìn nó ốm nhắt bởi cái bản chất lười ăn của nó, đi học lúc nào cũng bị bạn bè chọc và cho những cái tên phù hợp với cái thân hình của nó.trong lòng nó mỗi khi nghe bạn bè gọi như thế nó cảm thấy rất bực nhiều lúc nổi cáu hay chửi thề k hay cho lắm..nó yêu ba mẹ, nhưng nó yếu đuối chẳng biết làm gì cho ba mẹ vui, chỉ biết gieo nỗi sầu trên đôi mắt cha mẹ nó thôi, nó thật tồi phải không?, nhiều lần làm ba mẹ buồn, những lúc như thế nó cảm thấy buồn lắm muốn nói lời xin lỗi tới ba mẹ nhưng nó không thể nói ra..nó biết là nếu làm được như vậy ba mẹ sẽ rất vui nhưng nó không thể vì nó ngại và ngượng.nó sống trong cái cuộc sống tương đối ổn nhưng nó không thể nào tránh được hai từ đó trong từ điển..thậm chí hai cái từ đó luôn là đề tài của cuộc đời nó..nhưng dù nó có làm gì đi nữa thì ba mẹ vẫn yêu thương nó vẫn luôn che chở nó, thậm chí nó lớn ùi nhưng nó vẫn được ba mẹ yêu thương hơn cả đứa em nhỏ bé của nó nữa..nó cảm thấy rất tự hào vì nó có một gia đình tuyệt vời..bề ngoài nó thì biết rồi ngoài ốm nhắt không có gì nổi bật, không được đẹp trai, nên nhiều lúc nó hay tự ti với cuộc sống cũng bởi vì cái dáng vóc của chính nó, mặc dầu nó yêu cha mẹ, có gia đình rất hoàn hảo, nhưng nó vẫn cảm thấy buồn,buồn mỗi khi bạn bè hay người thân đá động tới bản thân nó, hoặc chọc nó là người gì ốm nhắt lười ăn, nói chung buồn ba cái chuyện tao lao đó thì được ngày này ngày sau lại quên, buôn là buồn cho có để cuộc đời còn có cái mà suy nghĩ vẫn vơ, chứ k có nó thì cuộc đời này sẽ trở lên vô vị lắm đúng k, lên nó chẳng chú ý làm gì..ốm đâu phải là cái tội, k được đẹp thì có tội với ai đâu, ít ra thì nó cũng đâu vô duyên như những a chàng tỏ vẻ nam tính nhưng đôi lúc cũng vô duyên bà cố..theo suy nghĩ của nhiều người cũng như chính bản thân nó thì ốm nhắt chẳng có đứa nào có khuôn mặt điểm trai cả.. vì thế đó là chuyện hiển nhiên với nó, nhưng mất cái này thì bù được cái kia, tuy xấu nhưng nó hiền lành, ít nói, không biết chơi bời hay tụ tập phá phách, nó cũng có ít hình tượng trong xóm là thằng con ngoan ngoãn đáng loi theo..ba mẹ nó cũng được nở mày nở mặt..không phải nghe nhưng lời bàn tán sau lưng của người khác nói xấu về nó..lên ba mẹ nó cảm thấy yên tâm về nó..k dk bao lâu thì hoàn cảnh nhà nó đổi chiều..cuộc sống trở lên khó khăn nghèo khổ vì vài biến cố cụ thể là từ khi bà nó mất..nhưng đối với gia đình nó vẫn vậy, tuy nghèo nhưng ba mẹ nó vẫn thương nó như xưa...

nó không được đẹp nhưng vẫn thích soi gương nhìn cái khuôn mặt mà ba mẹ đã tạo ra nó, cái tuổi mới lớn của nó dễ thích ứng với cuộc sống bên ngoài cũng dễ ảnh hưởng bởi bạn bè lắm.. thấy bạn bè đẹp thì. ngại gì không về xoi gương so sánh nó với bạn nó chứ..nhưng có vẻ nó làm một điều vô ích rồi..vì nó có được một chút của bạn nó đâu(cười) , ngày mà nó lên cấp 3 đã làm con người nó ngày càng thay đổi, nó cũng hiền nhưng không được như lúc nó học cấp 2. biết điệu đà mặc dù là con trai nhưng không thua kém các bạn nữ nói cho có thế thôi ..chứ thực ra điệu cũng chỉ là nó nghĩ thế thôi ,tuy chăm chỉ điệu đà soi gương, nhưng cách ăn mặc của nó chả giống ai cả..lôi thôi lích thích.nói chung nó không có khiếu về cái gọi là gu thời trang của học sinh.. cho lên trong lớp không có gì nổi trội với các bạn cùng lứa cả trông rất bình thường.nhưng nó vẫn được chú ý..và thường xuyên bị cả lớp cười..chắc ai cũng thắc mắc nhỉ..họ cười vì sao, là vì cái giọng nói địa phương của nó..nó sinh ra tại bà rịa vũng tàu ba mẹ nó là người bắc ra nam đã lâu rồi..nhưng giọng nói vùng miền của ba mẹ nó vẫn không hề thay đổi, nên từ khi sinh ra cho đến khi lớn lên thì tiếng nói của nó cũng giống ba mẹ nó..nó rất gét bạn bè  gọi nó với cái tên là bắc kì. nhiều lúc nó cũng cảm thấy xấu hổ mỗi lần đứng lên đọc bài thì bạn bè toàn cười chê, chả là nó phát âm không chuẩn đặc biệt là chữ "L" toàn phát âm theo chữ "N", tiếng bắc nó mang âm trầm và nó lại là người ít nói, lên tiếng nói của nó rất nhỏ và lạ lên bạn bè hay cười nó mỗi khi nó phát ra tiếng..nó rất bực khi tiếng nói của nó làm trò cười cho người ta..lên nó chẳng muốn trò chuyện với ai cả.mặc dù nó tập đi tập lại để phát âm cho đúng, nhưng nó vẫn lẫn lộn chữ có "L" nhiều lúc lại đọc theo "N" và ngược lại, nếu nó cố tỏ ra vẻ là biết phát âm được chữ "L" uốn cố lưỡi thì tiếng nó lại càng kì hơn..cho lên đi học lúc nào cũng ngồi im không nói chuyện với ai là vì thế..nó gét những người cười tiếng nói của nó hay khinh thường người bắc, nếu họ k khinh thì họ cũng cười nó làm cho nó cảm thấy không vui, như kiểu phân biệt đối xử vậy..nhưng nó vẫn cảm thấy tự hào vì những gì mà ngày xưa người bắc đã làm gì cho việt nam.. bạn bè nó có thể phủ nhận hay khinh miệt nó nhưng không thể khinh miệt được cái lịch sử viết trên từng trang giấy mà họ học mỗi ngày..bởi thế dần dần nó hình thành lên cái tính cách gét những người nào giàu mà chê người nghèo hay thích phân biệt đối xử..hoăc là hay khoe khoang so sánh người này với người khác. bởi vì trong lòng nó luôn nghĩ, giàu sang mấy ai có được, nhưng có mà giữ cái tâm thì đúng là nhất.trong lớp, nó học cũng thuộc dạng học trung bình thôi, không dở cũng không giỏi, cũng chẳng được chăm học như người ta đâu, nếu và được chăm như người ta thì nói gì nữa!! có khi nó cũng chẳng bị bạn bè cười chê như thế này đâu..thắc mắc phải hông, là vì thời đại học sinh bây giờ nó ngộ ngộ, học giỏi quá nhiều người muốn làm bạn, hay phá phách được nổi tiếng cũng nhiều người chơi, vì có lợi mà.ai mà không chơi, học giỏi nếu thân với nó thì thi có thể được nó chỉ hoặc giúp đỡ, quang "phao" cho mà bơi, đại loại là thế, còn bên phá phách thì chắc ai cũng biết rồi, dù nó xấu nhưng nhiều học sinh phá phách tụ tập với nhau thì nói gì nữa, động vào nó nó chơi hội đồng thì chỉ có nước ngày mai nghỉ học vì sợ bị ăn hiếp hay ăn đánh nữa thì chết, bởi vậy mới nói ngộ ngộ, vì chính bản thân nó cũng đã từng trải rồi, khi thi chỉ bọn bạn thân nó mới chỉ nhau, còn nó thì chơi với ai đâu, nó nhát cáy phao còn không dám cằm lấy chi đòi quay cóp, cằm thôi chân tay đã rung rẫy đỏ mặt, làm bài thi chỉ thui thủi một mình thui, trong con người nó dù là không biết làm, hay biết làm thì nó vẫn cứ cắm cúi viết, không biết nó viết cái gì ra cái gì nếu ai mún biết thì hỏi thấy cô của nó ý haha.hình tượng của nó đi học thì vẫn thế vẫn im im, rất ít nói chuyện, nếu mà ai thấy nó nói thì cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, nhiều lúc còn có đứa chọc nó trời hum nay chắc mưa to bay ạ!!..trong lớp cũng có những đứa bạn vấp phải tình trạng như nó nói chung là y hệt nó, cũng cùng xóm, nói tiếng y hệt, nhà ở gần chỗ nhau nhưng không biết nhau, học chung rồi mới biết là gần đấy thui, dần dần hợp cạ..lên về sau mấy người đó chính là bạn thân sát cánh cùng nó trong lớp..rồi là đối tượng trò chuyện với nhau hiểu ý nhau..nó cảm thấy rất vui. vì có những người bạn rất tốt..rồi thời gian cũng trôi qua..nó cũng quen dần với cái tiếng nửa nam nửa bắc của nó, lên dần ít người cười về tiếng nói của nó..nó cũng cảm thấy khá hơn, lên có hứng học tập hơn..trải qua gần 1 năm cấp 3..ngày mà nó chuẩn bị thi đại học..cái tình yêu trong nó cũng dần dần phát triển..từ trước tới giờ nó nhút nhát lên vẫn chưa hề có một mối tình nào hết..có chăng chỉ là thích người ta và nó cũng biết người đó nào có để ý tới một thằng như nó chứ, nói chuyện với người ta nó còn chưa đủ khả năng để tiếp chuyện hay hỏi, thì nói gì tới yêu đương..nó chỉ thầm thích hay yêu đơn phương người ta thôi..lên nó không có người yêu là phải..nhìn bạn bè nó đi chơi với người yêu  mà nó tình cờ bắt gặp nó còn tỏ vẻ ngượng ngùng nữa huống chi là yêu..tình yêu nó chỉ tồn tại trong những cây bút chì thôi, mỗi giờ học toàn dùng nó vẽ bừa lên sách vở, nào là tên người đó hoặc ghép chung tên đó với tên của chính mình hoặc có từ "love", hoặc anh yêu em nghe thôi cũng đã đủ nổi da gà da trâu rồi, nói chung!! độ sến của nó thì chỉ có người ngoài hành tinh mới tưởng tượng hết nổi ý nghĩ thờ âm thâm thờ uy thuy sắc thúy trong nó thôi, mỗi khi nó chợt nghĩ về người con gái mà nó thích, thì tâm hồn nó cứ bay bổng đâu đó trong không trung rồi, thậm chí có thể bay hết lục địa này sang lục địa khác rồi ấy chứ, nó khéo tưởng tượng lắm, nó học dở mấy môn kia nhưng riêng về môn văn tả thì khỏi nói đi, đại loại mấy môn về công thức thì nó mù chứ mấy môn chỉ cần có chút tượng tượng thui thì nó rất khá đó nha, nhiều lúc đầu óc nó cũng đen tối và ngu muội lắm, đang học mà tâm hồn nó cứ nghĩ gì đâu không à, vì thế mỗi lần nó chỉ cần động lòng một ai đó, thì tình trạng học tập của nó lại giảm sút rõ rệt, chắc là do ảnh hưởng của cái tuổi mới lớn của nó, nhắc tới mới nhớ, có một lần không biết nghĩ gì mà cứ nhìn ra của sổ tủm tỉm cười một mình, bị thầy gọi lên bảng làm bài mà nó không biết cứ trơ trơ không chú ý, thế là bị thầy phạt ra khỏi lớp suy nghĩ về hành động của nó đã làm trong lớp, tất nhiên là trước bao nhiêu ánh mắt nhìn của bạn bè rồi, mới đầu là cười vì cái tội nó bị khùng cười một mình riêng cái tội đó thôi cũng đã đủ để bạn bè bạn tán chọc ghẹo trong vòng suốt tháng rồi còn gì, cái tuổi học trò mà không như vậy thì lớp đâu có vui, hai là ngạc nhiên trước sự trách mắng của thầy  và thầy cũng  không quên lấy viết bi ghi chép trong  sổ đầu bài là không tôn trọng giáo viên, không chú ý trong giờ học, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để cuối tuần uống chà giảng đạo cùng với thầy chủ nhiệm rồi, hên sao cho nó là không bị mời phụ huynh đấy hay lên gặp cái ông thầy hói mà ai cũng sợ hết, hói là biệt danh mà nó đặt cho ông thầy đó,biết ai không là ông hiệu trưởng trường nó chứ ai,tên ổng thoi cũng đủ biết con người ổng rồi ông tên "CAO NGHIÊM KHẮC" ông ý nổi tiếng đến nỗi các trường phổ thông quanh đó ai cũng biết tên ổng hết, ông mới lên làm hiệu trưởng được 2 năm thôi mà đã nức tiếng rồi, ổng rất nghiêm khắc với học sinh, bề ngoài ổng có thân hình không bự đâu, nhưng cái đầu ổng thì cực kì đáng sợ vừa hói lại còn trán thì bao nhăn lun, trong lúc cười cũng không biết ổng đang cười hay giận dữ nữa, bởi thế học sinh nào chẳng khiếp, đăc tội với ổng hay gặp ổng một lần vi phạm thì có mà ám ảnh, nhiều đứa học sinh phá phách trong trường thấy ổng cũng phải như người hiền lành ngoan ngoãn, làm gì  dám tỏ vẻ láo cá, những thằng thuộc ngoài thể loại không biết sợ ai, thì đang trong quy chế đình chỉ hết rồi, còn đâu mà ra vẻ huynh hoang nữa, bởi thế nó cũng sợ lắm, sở dĩ nó cũng bị một lần thỉnh giáo rồi, sự thể là thế nào thì chắc đó là riêng tư của nó, nói ra thì  ngại cho nó lắm, nó cũng không mún nhắc tới cái đó đâu mất hình tượng ngoan hiền của nó mất, những lúc nghĩ lại nó cũng e ngại..vả lại cái đó cũng lâu rồi lên nhắc chi cho đau đầu và chuyện của nó còn dài lắm tiếp lè...

XEM